Hắn nhìn Tony Mã, nửa đùa nửa thật chừa lại cho mình một đường lui: "Tôi biết, nhận tấm séc của chim cánh cụt rồi gia nhập với các anh tuyệt đối là lựa chọn đúng đắn và nhàn nhã nhất. Điểm này tôi chưa từng nghi ngờ. Nhưng tôi vẫn muốn kiên trì thêm một thời gian nữa. Nếu thật sự đến ngày nào đó tôi đâm sầm vào ngõ cụt, không thể trụ nổi nữa, hy vọng lúc tôi mặt dày chạy đến đây, Mã tổng vẫn nể tình mà ban cho miếng cơm, thu nhận tôi."
Nghe thấy vậy, Lei Boss nãy giờ vẫn im lặng liền cười ha hả, thức thời lên tiếng hòa hoãn bầu không khí.
"Ái chà, Lâm tổng đây thật là thú vị!" Lei Boss vỗ vỗ tay vịn sofa, đồng cảm sâu sắc nói: "Cái tính bướng bỉnh này của cậu ấy giống hệt tôi năm đó! Mấy năm trước khi vừa rời khỏi chiếc ghế Tổng tài Kim Sơn, trong tay tuy có tiền nhưng ngày nào tôi cũng cảm thấy thiếu vắng một sự nghiệp hoàn toàn thuộc về mình, trong lòng bức bối khó chịu lắm. Mã tổng, Lưu tổng, hai anh cứ cho người trẻ tuổi một cơ hội để vùng vẫy đi! Đợi cậu ấy tự mình lăn lộn chán chê trong vũng bùn rồi, cảm thấy con đường này không đi thông được nữa, tự nhiên sẽ quay lại tìm các anh thôi."
Có Lei Boss đưa thang cho bước xuống, Lưu Xí Bình và Tony Mã khẽ trao đổi ánh mắt với nhau.




